qc

Tuesday, July 11, 2017

CHƯA QUÊN NGƯỜI Thơ Phan Thị Mộng Thường

CHƯA QUÊN NGƯỜI 
Thơ Phan Thị Mộng Thường


Em như chiếc lá đa mang
Bay trong cơn gió lang thang thu về
Thu buồn hiu hắc não nề
Trên muôn sắc lá bên lề đường rơi
Thu về rồi đó ai ơi
Tàn cây lá rụng khoảng trời vàng trơ
Trụi cành nhện bện giăng tơ
Cho lòng khoắc khoải đợi chờ nhớ thương
Giữa chông chênh những vấn vương
Đâu đây thoang thoảng mùi hương sang mùa
Thu vàng mấy độ lá thưa
Chiều hoang lòng vắng cũng vừa thắt đau
Thu qua thu lại trôi mau
Cây xanh thêm tuổi nhớ nhau đếm mùa
Thu qua rụng lá tàn thưa
Hỏi lòng sao vẫn còn chưa quên người


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, cây, giày, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên